Trong tiếng Đức rất nhiều động từ đều biến đổi theo một quy tắc nhất
định. Chúng được gọi là động từ có quy tắc. Tuy nhiên, có một số động từ
không tuân theo quy tắc này. Chúng được gọi là động từ bất quy tắc.
Dưới đây là một số động từ phổ biển nhất: sein,
haben và können.